Quá trình rèn luyện thành nhà đầu tư cự phách

Mục lục

Views: 187

Người ta nói rằng có một sự khác biệt giữa làm việc chăm chỉ và làm việc thông minh. Đôi khi bản phải bắt đầu bằng sự chăm chỉ trước khi làm một việc gì đó một cách sáng tạo. Tôi đã chọn một con đường mà sau này nhìn lại thì thấy khá điên rồ, những rủi ro đi cùng và sức ép nó tạo ra đã thu hút toàn bộ sự tập trung của tôi vào một mục đích duy nhất, bởi vì chỉ cần khác đi một chút thì có nghĩa là sẽ chết đói. Lúc đó tôi không nhận ra rằng mình đã đặt bản thân vào tình thế hiểm nghèo trong vài năm sau đó – tôi nghĩ mình đã biết hết những gì cẩn phải chịu đựng để đạt mục tiêu.

Tất cả những gì tôi đã làm là tìm cách kiếm được lợi nhuận một cách ổn định bằng cách khai thác lợi thế từ những cơ hội mà có vẻ thị trường đã bày sẵn. Tôi cần tìm ra cách giao dịch để kiếm tiền. Nếu giao dịch thành công với năm xu thì sau đó tôi có thể thành công với một hào, cho đến cuối cùng tôi có thể giao dịch với lượng tiền xứng đáng với thời gian đã bỏ ra. Nói cách khác, những kỹ năng cần thiết để kiếm ra 20 đô la trên thị trường cũng y hệt như những kỹ năng cần thiết để kiếm 2.000 hay 200.000 đô la. Cơ chế mà người ta mở hay đóng một giao dịch là như nhau. Sự khác biệt duy nhất là quy mô của giao dịch chứ không phải là độ chính xác của quyết định mà bạn đưa ra.

Quá trình học hỏi rất lâu dài và phức tạp. Thành thực mà nói, tôi bị thị trường ám ảnh. Tôi không chỉ phải trở thành một nhà giao dịch tốt mà phải là giỏi nhất trong khả năng của mình. Một khoản tiền đáng kể mà tôi kiếm được trong hai năm được sử dụng cho sách, các khóa học, các hội thảo và những thứ tương tự. Tôi tiếp thu tất cả, thử tất cả và thất bại rất nhiều. Tôi đang cố thuyết phục bạn rằng tôi không rút ra kết luận này một cách dễ dàng. Nếu bạn là một nhà giao dịch thiên về phân tích kỹ thuật tin tưởng vào các đường trung bình MACD (moving average convergence/divergence)(8)hay các dấu hiệu phá mức kiểu hình nêm giảm dần(9) thì đừng cho rằng phản bác của tôi đối với các công cụ này là sự lấp liếm của việc chưa đánh giá thấu đáo công dụng của chúng. Có thể chúng có tác dụng đối với bạn, còn đối với tôi thì
độ tin cậy của chúng rất đáng ngờ và có thể đưa ai đó đến những quyết định ngày càng kém chất lượng.

Sau những thất bại đầu tiên từ sự ngây thơ tin rằng có thể dễ dàng thắng lớn, tôi mất nhiều đêm vắt óc suy nghĩ để tìm ra cách tốt hơn. Nếu đã từng trải qua cảnh ngộ đó thì bạn sẽ hiểu. Tôi theo đuổi cuộc chơi này với một mục đích duy nhất, và cuối cùng, tôi bắt đầu nhận ra ngả đường để không lôi kéo bản thân tin vào sự tồn tại của một phương pháp giao dịch được xây dựng trên
các cơ sở cho phép giảm thiểu sự lầm tưởng về các tín hiệu xác nhận xu hướng và để chúng ta tự do ra quyết định gần như không phụ thuộc vào cảm xúc.

Khi tôi nói rằng mình theo đuổi cuộc chơi với một mục tiêu duy nhất như vậy thì tôi không nghĩ mình đã giải thích được hết ý nghĩa của nó. Nếu các bạn đã từng xem phim The Prestige(10) của Christopher Nolan thì sẽ dễ mường tượng ra tình cảnh mà tôi đã gò ép bản thân trong mấy năm đó, cống hiến mọi thứ một cách ám ảnh vào mục tiêu trở thành nhà giao dịch chứng khoán giỏi nhất mà bản thân có thể đạt tới. Ngủ là việc không cần thiết. Ăn uống là để có sức làm việc, chứ không phải là để thưởng thức. Hai ảo thuật gia trong phim chạy theo giới hạn tuyệt đối trong nghệ thuật của họ, đưa họ đến với những tai họa, ngay bên bờ vực của sự điên loạn. Đấy là một câu chuyện tuyệt vời. Nó không chỉ đọng lại trong tôi mà còn là một lời cảnh báo rằng bản thân kiến thức là một  kiểu cạm bẫy có thể dẫn chúng ta vào những con đường không có thật – đánh lừa lý trí của chúng ta.

Tôi không bảo rằng những gì tôi đã làm là điên rồ hoặc đó là điều bắt buộc để thành công; tôi chỉ nói rằng đó là những gì tôi đã làm. Mọi người xung quanh đã lo lắng cho sức khỏe của tôi, cả về tinh thần lẫn thể chất. Họ e rằng tôi đã bắt bản thân mình làm việc quá sức, nhưng tôi lại chẳng thấy có vấn đề gì. Nếu bạn say mê một điều gì đó và đủ may mắn để nhận ra niềm đam mê
của mình sớm như tôi (và có lẽ đây là điều may mắn nhất tôi có được), và có cơ hội để theo đuổi nó, thì bạn có theo đuổi không? Có phải là tôi đã theo đuổi nó mà không đánh đổi điều gì? Hẳn nhiên là không; mọi thứ đều có giá của nó, nhưng nó là điều tôi muốn hơn mọi thứ khác.

Mất hàng nghìn giờ theo đúng nghĩa đen để học tất cả các khía cạnh của phân tích cơ bản và phân tích kỹ thuật, và giao dịch dựa vào những kiến thức đó, tôi cảm thấy tự tin là đã tìm ra một phương pháp chắc chắn phù hợp với bản thân mình. Trong quyển Những kẻ xuất chúng (Outliers), Malcolm Gladwell đưa ra luận điểm là để có cơ hội làm tốt một việc gì đó thì bạn phải dành cho nó 10.000 giờ học tập và thực hành. Đấy cũng không phải là sự đảm bảo cho thành công mà mới chỉ là tiền đề mà thôi. Không đầu tư 10.000 giờ đó thì cơ hội thành công sẽ mất đi. Luận điểm của Gladwell không hẳn hoàn hảo nhưng nó đáng để suy nghĩ. Rồi bạn sẽ thấy ở phần sau, đấy có thể là một cách khác để diễn đạt một quá trình gọi là tự học(11), đóng một vai trò rất quan trọng trong việc hình thành phương pháp giao dịch mà tôi đang muốn trình bày với bạn.

Các khái niệm mà chúng ta sẽ khảo sát có thể được điều chỉnh để phù hợp với phương pháp giao dịch của bạn. Tôi không nói rằng mình luôn luôn thực hành phương pháp này một cách hoàn hảo – dù gì đi nữa, tôi cũng là con người và có những ngày tốt hơn những ngày khác – nhưng mục tiêu cuối cùng mới là quan trọng. Chỉ bởi vì bạn biết mình không thể đạt đến sự hoàn hảo nên không cần nỗ lực nữa thì có nên không? Tất nhiên là không. Có một sự khác biệt rất lớn giữa việc xác định con đường bạn nên đi và khả năng có thể bước đi trên con đường đó.

Đó là sự khác nhau giữa hoạch định thực hiện. Hoạch định nghĩa là tôi muốn nói đến việc xác định một vấn đề cần giải quyết hay quá trình cần được thực hiện. Đấy thật sự là điểm khởi đầu của mọi cố gắng của con người. Nó là khoảnh khắc nhận ra rằng những gì chúng ta đang làm không thỏa mãn được những nhu cầu hiện tại, đưa chúng ta đến quyết định là phải làm gì đó. Nó
có thể đơn giản chỉ như là nhận thấy mình đói bụng và cần ăn, hoặc cũng có thể phức tạp hơn như muốn có một cái nhà kho để chứa đồ đạc dụng cụ, hoặc mong muốn có một khoảnh khắc yên tĩnh cho bản thân.

Trong cả hai ví dụ, đều có một nhu cầu cần được đáp ứng. Thực hiện là một quá trình riêng biệt. Đó là những hành động mà bạn sẽ thực thi để đáp ứng nhu cầu của mình. Như vậy, đấy chính là lúc bạn vào bếp và nấu đồ ăn cho mình hoặc chuẩn bị xây dựng nhà kho đựng công cụ đó. Tự làm một cái sandwich dễ  hơn rất nhiều so với xây một cái nhà kho, nhưng đều cần những kỹ thuật nhất định. Việc gộp chung quá trình xác định vấn đề(bước hoạch định) và các giải pháp có thể (bước thực hiện) sẽ gây ra hiện tượng thiên vị trong việc đánh giá, ngăn cản bạn tiếp cận những hướng hành động hợp lý. Chuyện này đã xảy ra rất nhiều trong các diễn văn chính trị và cả các phân tích kinh tế.

Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin